<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836</id><updated>2012-02-15T22:55:03.295-08:00</updated><category term='I love'/><category term='cuộc sống'/><category term='Thinking'/><category term='truyen ngu ngon'/><category term='love'/><category term='Suu tam'/><title type='text'>cang-cua</title><subtitle type='html'>Đối với thế giới này em chỉ là một ai đó...!</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>15</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836.post-7312576612859389151</id><published>2009-07-14T21:39:00.000-07:00</published><updated>2009-07-14T22:01:27.576-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='truyen ngu ngon'/><title type='text'>Kiến và chim bồ câu</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:180%;"&gt;Ngựa đực và ngựa cái &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ngựa cái ngày đêm không làm lụng gì hết và chỉ tha thẩn trên cánh đồng, còn ngựa đực đêm đêm mới được thả đi ăn, ban ngày phải cày đất. Thấy vậy ngựa cái mới bảo ngựa đực:-Anh việc gì phải kéo cày? Giá tôi ở địa vị ônh thì tôi không chịu. Chủ mà lấy roi quật tôi, tôi sẽ tung vó đá lại. Sang ngày hôm sau ngựa đực bèn làm theo lời ngựa cái. Bác nông dân thấy ngựa đực trở nên ương bướng, bèn đóng ngựa cái vào vai cày. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:180%;"&gt;Cáo và sếu &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cáo mời sếu đến ăn bữa trưa và bày đĩa canh ra. Với cái mỏ dài của mình, sếu chẳng ăn được chút gì, thế là cáo một mình chén sạch. Sang ngày hôm sau sếu mời cáo đến chơi và dọn bữa ăn trong một cái bình cổ dài. Cáo không sao thò được mõm vào bình, còn sếu vươn cái cổ dài thò mỏ vào bình và một mình ăn no. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:180%;"&gt;Khỉ con &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Khỉ mẹ &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;ấy có hai khỉ con. Một con được khỉ mẹ yêu quý, còn con kia bị ghét bỏ. Bữa nọ người đi săn rượt đuổi khỉ mẹ. Khỉ mẹ chộp lấy đứa con yêu quý và bỏ chạy cùng với nó, để lại đứa con bị ghét bỏ. Đứa con bị ghét bỏ lẩn vào giữa lòng rừng rậm, người săn không thấy nó, bỏ qua. Còn khỉ mẹ nhảy lên cây, nhưng luống cuống thế nào lại va đầu đứa con yêu quý vào cành cây, thế là nó bị chết. Khi người săn bỏ đi, khỉ mẹ đi tìm đứa con bị ghét bỏ, nhưng không tìm thấy nó nữa, thế là khỉ mẹ còn lại một thân một mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:180%;"&gt;Sói và sóc&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Sóc nhảy nhót chuyền cành thế nào ngã trúng ngay vào chó sói đang ngủ. Chó sói choàng dậy tóm được sóc, định ăn thịt. Sóc bèn van xin:-Xin ông thả cháu ra. Sói trả lời:-Thôi được, ta sẽ thả mày, có điều mày hãy nói cho ta hay, vì sao họ nhà sóc chúng mày lúc nào cũng vui vẻ như vậy? Ta thì lúc nào cũng buồn rũ, còn chúng mày lúc nào cũng thấy đùa nghịch nhảy nhót trên cành cây cao. Sóc nói:-ông cứ thả cháu lên cây đã, rồi cháu sẽ nói cho ông rõ, chứ không cháu sợ ông quá. Sói thả sóc ra, thế là sóc tót lên cây và nói chõ xuống:-ông buồn rũ là vì ông độc ác, cái độc ác nó bóp thắt tim gan ông lại. Còn đằng này bọn ta vui vẻ là vì bọn ta hiền lành và chẳng làm điều ác cho ai cả. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:180%;"&gt;Đại bàng, quạ và người chăn cừu &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bầy cừu tha thẩn ăn trên đồng. Một con đại bàng không hiểu từ đâu bay tới lao xuống quặp một chú cừu mang đi. Quạ nhìn thấy thế cũng đâm thèm thịt. Nó tự bảo:-Chẳng có gì đặc biệt cả. Ta cũng làm được như vậy, mà còn hay hơn nữa kia. Đại bàng là đứa ngu, nó chộp con cừu non bé tí, chứ ta là ta chọn con cừu đực béo núc kia kìa. Quạ cắm móng vuốt vào đám lông cừu đực, muốn cuỗm cừu đi nhưng cuỗm sao nổi. Mà nó cũng chịu không biết làm cách nào gỡ nổi móng vuốt ra khỏi đám lông cừu. Người chăn cừu đi tới gỡ chân quạ ra khỏi đám lông cừu, đánh chết quạ rồi ném đi. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:180%;"&gt;Hai chú gà trống và đại bàng &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hai chú gà trống chọi nhau bên đống phân. Một chú khỏe hơn, đánh bại chú kia và đuổi nó đi khỏi đống phân. Cả lũ gà mái ào đến vây quanh gà trống, khen ngợi nó. Gà trống muốn được gà ở sân nhà khác biết về sức mạnh và vinh quang của nó. ônh chàng bay lên nóc căn nhà chứa đồ, vỗ cánh và lớn tiếng:-Tất cả các ngươi hãy trông ta đây, ta đã đánh bại một gà trống khác! Trên thế gian này không một gà trống nào có sức lực như ta. ônh chàng chưa kịp hát hết bài, đã bị một gã đại bàng bay đến đánh gục, quặp vào móng và mang về tổ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:180%;"&gt;Đôi bạn đường &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một già một trẻ cùng đi trên đường. Hai người nhìn thấy một túi tiền lăn lóc giữa đường. Người trẻ nhặt lên và bảo:-Thượng đế gửi lộc cho tôi đây. Còn ông già bảo:-Chúng ta cùng hưởng chứ. Người trẻ cãi lại:-Không, chúng ta đâu có cùng thấy, một mình tôi nhặt lên thôi. ông già chẳng nói gì thêm. Hai người đi tiếp một chút nữa. Chợt họ nghe thấy có người cưỡi ngựa đuổi theo sau, quát bảo: -Đứa nào ăn cắp túi tiền? Người trẻ sợ hãi nói:-Bác ơi, không khéo vì cái của bắt được của chúng ta mà chúng ta khốn mất. ông già liền bảo:-Của bắt được của ônh chứ đâu phải của chúng ta, thế thì ônh khốn chứ chúng ta không khốn. Người ta tóm cổ người trẻ và giải về tỉnh xét xử, còn ông già ung dung trở về nhà. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;Chuột, gà trống và mèo&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chuột con ra khỏi tổ dạo chơi. Nó tha thẩn khắp sân rồi lại về với mẹ: -Mẹ ơi, con nhìn thấy hai con thú. Một con dữ tợn, còn con kia hiền khô. Mẹ nó bảo:-Con nói cho mẹ xem hai con thú ấy ra làm sao nào. Chuột con thưa:-Một con dữ tợn, đi đi lại lại trên sân thế này này: chân nó đen thui, mào nó đỏ ối, cặp mắt nó lồi ra, còn cái mũi nó khoằm khoằm. Khi con đi ngang qua, nó há hốc cái mồm ra, nhấc một chân và lên tiếng quát to đến nỗi con sợ quá chẳng còn biết chạy đi đâu.-Đấy là con gà trống.-Chuột mẹ nói.-Nó chẳng làm hại ôi đâu, đừng sợ nó. Thế còn con thú kia?-Con thú kia nằm ngoài nắng sưởi ấm. Cổ nó trắng, chân nó xám, mượt mà; nó đưa lưỡi liếm cái ngực trắng của nó và cái đuôi hơi ngoe nguẩy, nhìn theo con. Chuột mẹ bảo:-Con ngốc lắm. Nó chính là mèo đấy. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Gà rừng và cáo &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Gà rừng đậu trên cây. Cáo đi tới gần và bảo:-Chào ônh bạn gà rừng bé bỏng của tôi! Vừa nghe thấy tiếng gáy lảnh lót của bạn, tôi liền tìm đến thăm bạn ngay.-Cảm ơn lời lẽ chân tình của chị.-Gà rừng trả lời. Cáo giả bộ không nghe thấy, nó nói tiếp:-Anh bạn nói gì thế? Tôi không nghe thấy gì. ônh bạn gà rừng bé bỏng của tôi, giá bạn xuống bãi cỏ này mà dạo chơi, chuyện trò với tôi, chứ ở trên cây tôi chẳng nghe rõ. Gà rừng bảo:-Tôi sợ xuống bãi cỏ. Họ nhà chim muông chúng tôi đi dưới mặt đất nguy hiểm lắm.-Hay bạn sợ tôi?-Cáo hỏi.-Không phải sợ chị, mà tôi sợ là sợ các con thú khác.-Gà rừng trả lời.-Trên đời có đủ loại thú khác nhau.-Không, ônh bạn gà rừng bé bỏng của tôi, vừa có lệnh ban bố rằng trên khắp mặt đất này hòa bình rồi.-Thế thì tốt,-gà rừng nói,-chứ không thì thấy bầy chó đang chạy kia, cứ theo lệ cũ chị hẳn đã phải chuồn cho mau rồi, còn bây giờ thì chị chẳng lo sợ gì nữa. Cáo nghe nói đến chó, vểnh tai lên và toan bỏ chạy.-Chị định đi đâu thế?-Gà rừng nói.-Bây giờ lệnh đã ban bố rồi kia mà, chó sẽ không động đến chị.-Nhưng ôi mà biết được!-cáo nói.-Có thể bọn họ chưa nghe gì về lệnh ấy. Và nó ù té chạy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Chó sói và chó nhà &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Con sói gầy đói rình mò ở rìa làng và gặp ngay một chó nhà béo mập. Sói hỏi :-Chó nhà này, ônh hãy cho tôi biết, các ônh lấy cái ăn ở đâu ra thế?-Con người cho chúng tôi-Chắc là các ônh giúp con người một công việc vất vả. Chó nhà nói: -Không, công việc của chúng tôi đâu có vất vả gì. Nhiệm vụ của chúng tôi là đêm đêm canh giữ sân nhà thôi.-Thế đấy, chỉ có vậy thôi mà con người cũng nuôi các ônh.-Chó sói nói.-Vậy thì tôi cũng sẵn sàng làm công việc của các ônh ngay, chứ không họ nhà sói chúng tôi khó kiếm cái ăn quá.-Thế thì đi làm đi,-chó nhà bảo.-Chủ nhà cũng sẽ cho cả ônh ăn uống. Sói mừng rỡ và cùng chó nhà đến phục vụ con người. Sói đã bước vào tới cổng nhà thì nom thấy lông cổ của chó nhà bị vết chà xát. Sói liền hỏi:-Chó nhà ơi, vì sao chỗ này lại thế?-Vậy thôi,-chó nhà trả lời.-Nhưng vậy thôi là thế nào?-Vậy thôi, vì cái xích mà. Ban ngày tôi bị xích phải ngồi một chỗ.-Thế thì chào ônh nhé,-chó sói bảo.-Tôi chẳng đến với người đâu. Thà tôi không được ăn uống đầy đủ nhưng được sống tự do.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đắm thuyền &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Những người đánh cá đi trên một con thuyền. Bỗng trời nổi dông bão. Những người đánh cá sợ hãi. Họ gác cả chèo lại và bắt đầu cầu khẩn thượng đế cứu giúp họ. Con thuyền bị trôi giạt trên sông mỗi lúc một xa bờ. Bấy giờ một bác đánh cá già mới bảo: -Sao ta lại gác cả mái chèo thế nhỉ? Cứ việc cầu khẩn thượng đế, nhưng cũng phải chèo vào bờ chứ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Con chuột phát phì&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Chuột ta gặm sàn nhà, và một cái khe hở hiện ra. Chuột chui qua khe hở và tìm ra rất nhiều thức ăn. Là một con chuột tham lam nên chuột ăn nhiều quá đến mức bụng hắn phình lên. Sáng ra, chuột tìm đường trở về ổ, nhưng cái bụng đã phình to đến mức chuột không sao lách qua được khe hở. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chuột và ếch &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chuột đến thăm ếch. ếch gặp chuột trên bờ và mời chuột về nhà mình dưới nước. Chuột xuống theo nhưng sặc nước và vất vả lắm mới thoát lên bờ. Chuột tự bảo:-Không bao giờ mình đến chơi nhà người lạ nữa. ếch, &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;chuột và diều hâu &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;ếch và chuột cãi cọ nhau. Đôi bên ra một mô đất đánh nhau. Diều hâu thấy cả ếch lẫn chuột đều quên khuấy nó, liền hạ cánh và chộp gọn cả đôi. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chuột đồng và chuột nhà &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một mụ chuột nhà bệ vệ từ thành phố ra thăm chuột đồng. Chuột đồng sống ở ngoài ruộng, nên đem hết đỗ và lúa mì ra thết đãi bà khách. Mụ chuột bệ vệ chuyện trò:-Cô gầy còm vì nghèo khổ, cô đến tôi chơi mà xem chúng tôi sống ra sao. Và chuột đồng đi chơi. Khi người nhà ăn xong đã bỏ đi, mụ chuột nhà bệ vệ liền dẫn khách từ khe hở vào phòng. Và cả hai leo lên bàn. Chuột đồng chưa bao giờ thấy đầy đủ thức ăn như vậy. Nó mới bảo:-Chị nói thật đúng, cuộc sống của chúng tôi quả là tồi. Rồi tôi cũng phải chuyển ra sống ở thành phố thôi. Thình lình, một người bước vào cửa và bắt đầu săn bắt chuột. Chủ khách nhà chuột phải vất vả mới chuồn được vào khe hở.-Không,-chuột đồng lại nói,-cuộc sống của tôi ngoài đồng ruộng sướng hơn nhiều. Dù rằng món ăn ngon ngọt tôi không có, nhưng tôi lại không phải sợ hãi đến nhường này. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Biển, sông và suối &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một bác mu-gích(1)tranh luận với một bác mu-gích khác là bác ta có thể uống rất nhiều nước. Bác ta nói:-Tôi có thể uống cạn biển.-Anh không uống nổi.-Uống được! Cuộc nào! Tôi cuộc một ngàn rúp(2) là tôi uống cạn sạch được biển. Sáng ra người ta kéo đến gặp bác mu-gích:-Thế nào, đi ra uống cạn biển hay nộp một ngàn rúp đi! Bác mu-gích trả lời:-Tôi đã nhận uống cạn biển, tôi sẽ uống cạn. Nhưng tôi không nhận uống tất cả các con sông. (1) Nông dân Nga. (2) Tên đồng tiền Nga-Các người hãy chặn tất cả sông suối lại không cho nước chảy vào biển, bấy giờ tôi sẽ uống cạn biển. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đại bàng và cáo &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đại bàng chộp được một cáo con và định mang đi. Cáo mẹ cầu xin đại bàng xót thương nó. Đại bàng nghĩ bụng: "Cáo có thể làm gì được ta? Tổ của ta ở cao tít trên cây tùng. Cáo không thể với tới ta được". Và đại bàng bắt cáo con mang đi. Cáo mẹ bèn chạy ra cánh đồng, lấy một thanh củi đang cháy của người và tha về dưới gốc cây tùng. Cáo mẹ định đốt cháy cây tùng; bấy giờ đại bàng phải lên tiếng van xin tha thứ và mang trả cáo con cho cáo mẹ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mèo và cáo &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mèo chuyện trò với cáo xem làm cách nào tránh được lũ chó. Mèo bảo:-Tôi không sợ chó, bởi vì tôi có một mẹo tránh chúng. Còn cáo nói:-Làm sao có mỗi một mẹo thôi mà tránh được chó? Tôi có tới bảy mươi bảy mánh lới và bảy mươi bảy cách đánh lừa kia. Trong lúc đôi bên trò chuyện, những người thợ săn ở đâu đi tới và một đàn chó ào theo. Mèo chỉ có một mẹo: nó nhảy phắt lên cây, thế là đàn chó không bắt được mèo; còn cáo giở đủ các ngón mánh lới của mình ra nhưng cũng không thoát, đàn chó tóm cổ được cáo. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Khỉ và cáo &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một bữa muông thú bầu khỉ lên làm người cầm đầu. Cáo tìm đến khỉ và thưa:-Bây giờ ông là người đứng đầu của chúng tôi, tôi muốn giúp đỡ ông: tôi tìm ra một kho của trong rừng; đi theo tôi, tôi sẽ chỉ cho ông thấy. Khỉ ta mừng rỡ đi theo cáo. Cáo đưa khỉ tới một cái bẫy và bảo:-Đây, ở đây, ông tự lấy lấy, còn tôi không muốn động đến trước ông. Khỉ cho tay vào, thế là bị sập bẫy. Bấy giờ cáo chạy đi gọi tất cả muông thú đến và chỉ con khỉ cho tất cả mọi loài thấy:-Các người nhìn xem,-cáo nói,-các người đã bầu một kẻ như thế nào lên làm người đứng đầu! Các người thấy không, đầu óc hắn ta có gì đâu, hắn bị sập bẫy rồi. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mèo đeo nhạc &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Vì mèo mà cuộc sống họ nhà chuột trở nên chật vật. Ngày nào mèo cũng chén thịt khi thì hai, khi thì ba mống chuột. Một bữa họ nhà chuột tụ họp bàn tính xem làm cách nào thoát được mèo. Bàn đi tính lại, không làm sao nghĩ được mẹo gì. Bấy giờ một con chuột con mới lên tiếng:-Tôi xin nói cách để chúng ta thoát được mèo. Sở dĩ chúng ta bị chết là bởi vì chúng ta không biết khi nào mèo đến. Phải đeo nhạc lên cổ mèo, cho phát lên thành tiếng. Khi ấy thì bất cứ lúc nào mèo tới gần, chúng ta đều sẽ nghe rõ, thế là chúng ta chuồn kịp thời.-Được, như vậy tốt đấy,-chuột già nói,-nhưng phải có ôi đeo được nhạc lên cổ mèo. Cậu nghĩ ra hay đấy, nhưng nếu cậu mà đeo được nhạc lên cổ mèo thì khi ấy chúng tôi sẽ xin cám ơn cậu. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Sư tử và lừa &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một hôm sư tử đi săn và đem lừa đi theo. Sư tử bảo lừa:-Cậu cứ vào rừng, lừa S, có bao hơi sức cậu rống lên. Con thú nào nghe thấy tiếng rống ấy sợ bỏ chạy, tôi sẽ tóm gọn hết. Nghe sao làm vậy. Lừa rống lên, các con thú chạy tán loạn, thế là sư tử tóm bắt chúng. Sau cuộc săn bắt, sư tử bảo lừa: -Chà, tôi khen ngợi cậu, cậu rống khá lắm. Thế là từ đó lừa cứ rống hoài, cứ chờ đợi hoài người ta khen nó. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chó sói và cáo &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chó sói chạy trốn đàn chó nhà và định trốn vào rãnh nước. Nhưng trong rãnh nước đã có cáo đang ngồi đó rồi. Cáo nhe răng dọa sói và bảo:-Ta không cho nhà ônh vào đây, đây là chỗ của ta. Sói không tranh cãi, chỉ bảo:-Nếu như đàn chó nhà không đuổi gần tới thì ta đã cho mày biết đây là chỗ của ôi, còn bây giờ có lẽ mày nói phải. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cáo và chó sói &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cáo bị bọ chét cắn. Nó nghĩ cách diệt bọ chét. Nó ra sông và quay lưng thò đuôi xuống nước. Bọ chét từ đuôi cáo nhảy cả lên lưng cáo. Cáo bước cả hai chân sau xuống nước, bọ nhảy cả lên lưng cáo, nhảy cả lên cổ, lên đầu. Cáo xuống nước rất sâu, đến mức chỉ còn thấy mỗi cái đầu. Tất cả bọ chét tụ tập cả về mõm cáo. Khi ấy cáo lặn xuống nước. Bọ chét nhảy ráo lên bờ, thế là cáo lên khỏi nước ở một chỗ khác. Chó sói nhìn thấy mọi chuyện và rắp tâm làm tốt hơn. Nó nhảy tót xuống sông, lặn thật sâu và ngồi lì trong lòng nước; nó nghĩ bụng, bọ chét bám trên người nó chắc chết ngạt. Sói ra khỏi nước, nhưng bọ chét bám trên người nó sống lại và lại cắn nó. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bác mu-gích và niềm Hạnh phúc &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bác mu-gích ra bãi cắt cỏ nhưng lại nằm lăn ra ngủ, còn Hạnh phúc đi dạo khắp thế gian. Hạnh phúc đi đến chỗ bác mu-gích liền lên tiếng:-Đáng ra làm lụng, ônh ta lại ngủ thế này, rồi sau đó không thu hoạch đủ cỏ khô khi thời tiết nắng, thì lại trách ta-trách Hạnh phúc-và than thở: "Tôi không có hạnh phúc. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cô bé và con ve &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cô bé bắt được chú ve và định vặt chân ve. Bố cô bé liền bảo:-Đây chính là chú ve vẫn ca hát mỗi sáng mai đấy. Cô bé nhớ lại những khúc hát của ve sầu bèn thả ve ra. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Rắn nước và nhím&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một lần nhím đến thăm rắn nước và bảo:-Anh rắn nước, ônh cho tôi ở nhờ tổ của ônh ít lâu. Rắn nước cho nhím vào. Có điều nhím vào tổ rắn nước, con cái rắn nước không sống nổi với nhím. Rắn nước bảo nhím:-Tôi cho ônh vào ở nhờ ít lâu thôi, bây giờ thì ônh đi đi, lũ con tôi đụng phải lông nhọn của ônh, chúng đau đớn lắm. Nhím nói:-Ai đau thì cứ việc đi, còn ở đây tôi cũng thấy tốt rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con quạ và cái bình &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Con quạ muốn uống nước. ở trên sân nhà có một cái bình đựng nước, có điều nước trong bình chỉ sâm sấp dưới đáy. Quạ không sao với tới được. Nó bèn đi lấy những viên sỏi thả vào bình cho đến lúc nước trong bình dâng lên cao đến mức có thể uống được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Con chim con&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một con chim con đậu trên cành cây, phía dưới trên mặt cỏ có hạt thóc. Chim con tự nhủ:-Ta phải mổ ăn mới được. Chim con sà xuống mổ hạt, thế là mắc vào lưới.-Vì sao mà ta khốn khổ thế này?-Chim con nói.-Bọn diều hâu săn bắt những con chim đang sống, vậy mà chúng chẳng việc gì, còn mình chỉ vì một hạt thóc nhỏ bé mà hết đời. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thằng nói dối &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một thằng bé đang chăn cừu và nó làm như nhìn thấy chó sói, lên tiếng kêu cứu:-Cứu tôi với, chó sói! Chó sói! Các bác mu-gích chạy đến và thấy là không có chuyện đó. Thằng bé cứ làm cái trò như vậy hai ba lần, rồi đến lúc xảy ra chuyện chó sói đến thật. Thằng bé lên tiếng kêu la:-ối làng nước ơi, chó sói! Các bác mu-gích nghĩ là thằng bé lại đánh lừa như mọi lần, họ chẳng chạy đến nữa. Chó sói thấy chẳng phải sợ hãi gì, nó tung hoành cắn chết cả đàn cừu. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Kiến và chim bồ câu &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Kiến tìm xuống suối: nó khát nước. Sóng nước trào lên cuốn kiến đi và suýt nữa dìm chết nó. Bồ câu đang tha cành cây; chim nhìn thấy kiến chết đuối đến nơi, bèn thả cành cây xuống suối cho kiến. Kiến bò được lên cành cây và thoát chết. Một hôm người thợ săn chăng lưới bắt bồ câu mái và sắp chụp lưới. Kiến bò đến chỗ người thợ săn, đốt vào chân bác ta. Người thợ săn giật mình đánh rơi lưới. Bồ câu cất cánh và bay thoát. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Quạ và đàn bồ câu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Quạ thấy đàn bồ câu được nuôi ăn đầy đủ, nó bôi trắng lông mình rồi bay vào chuồng bồ câu. Đàn bồ câu thoạt đầu tưởng nó cũng là bồ câu như mọi con khác, thế là cho nó vào chuồng. Nhưng quạ quên khuấy và cất tiếng kêu theo lối quạ. Bấy giờ họ nhà bồ câu xúm vào mổ và đuổi nó đi. Quạ bay trở về với họ nhà quạ, nhưng họ nhà quạ sợ hãi nó bởi vì nó trắng toát, và cũng đuổi cổ nó đi. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Rùa và đại bàng &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Rùa nài xin đại bàng dạy cho nó biết bay. Đại bàng không dạy bởi vì rùa không thể bay được, nhưng rùa cứ khẩn khoản nài mãi. Đại bàng bèn lấy móng quặp rùa bay lên cao rồi thả ra: rùa rơi bộp xuống đất. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lừa và ngựa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Người nọ có một con lừa và một con ngựa. Bữa ấy đi đường, lừa nói với ngựa:-Tôi nặng quá, tôi không đủ sức chở tất cả, chị mang đỡ tôi dù chỉ chút ít thôi. Ngựa không nghe. Lừa ngã gục xuống vì gắng sức quá và chết. Người chủ bèn chất tất cả đồ đạc từ lưng lừa sang cho ngựa, lại còn thêm cả bộ da lừa nữa. Ngựa bấy giờ mới rên lên:-ôi, cái thân khốn khổ của tôi mới bất hạnh làm sao! Tôi đã không muốn giúp đỡ nó dù chỉ chút ít, thế là bây giờ phải tha tất cả, lại còn thêm cả bộ da lừa. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Sư tử và chuột &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Sư tử ngủ. Chuột chạy qua trên người sư tử. Sư tử choàng tỉnh và tóm được chuột. Chuột lên tiếng van xin sư tử thả nó ra. Chuột nói:-Nếu ông thả cháu ra, cháu sẽ làm điều tốt cho ông. Sư tử bật cười vì chuột nhắt hứa sẽ làm điều tốt cho nó, nhưng cũng thả chuột ra. Về sau những người thợ săn tóm được sư tử và lấy dây trói sư tử vào thân cây. Chuột nhắt nghe thấy tiếng sư tử gầm, chạy đến cắn đứt dây thừng và bảo:-ông có nhớ là khi ấy ông cười, ông không nghĩ là chuột nhắt như cháu lại có thể làm cho ông điều tốt, còn bây giờ thì ông thấy đấy, chuột nhắt cũng làm được việc tốt chứ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mụ đàn bà và con gà mái&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Gà mái nọ mỗi ngày đẻ một quả trứng. Mụ chủ của nó nghĩ là cho gà ăn nhiều hơn, nó sẽ đẻ hai trứng một ngày. Mụ làm như vậy. Nhưng gà béo ú ra và hoàn toàn tịt đẻ.Gà mái và những quả trứng vàng Con gà mái của người chủ nọ đẻ ra những quả trứng vàng. Người chủ muốn có ngay thật nhiều vàng liền đem giết con gà (anh ta nghĩ là trong bụng gà có cả một cục vàng to tướng); nhưng con gà cũng chẳng khác gì những con gà mái khác. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chó, gà trống và cáo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chó nhà và gà trống rủ nhau đi chu du. Tối đến gà trống lên ngủ trên cây, còn chó thu xếp nằm ngay dưới gốc cây đó giữa đám rễ cây. Đến giờ đến khắc, gà trống cất tiếng gáy. Nghe thấy tiếng gà trống, cáo chạy đến và đứng dưới nài xin gà trống xuống đất với nó, làm như nó muốn bày tỏ sự kính trọng đối với gà trống vì giọng gáy của gà trống hay quá. Gà trống bèn đáp:-Trước hết cần đánh thức người quét sân đã, bác ta nằm ngủ giữa đám rễ cây. Cứ để bác ta quét dọn cho đỡ ướt át đã, khi ấy tôi sẽ xuống Cáo sục đi tìm người quét sân. Và tìm đến nơi, chó nhà lập tức chồm dậy cắn chết cáo. Chồn hôi Chồn hôi tìm đến người thợ đồng và đưa lưỡi liếm cái giũa. Máu ở lưỡi chảy ra, nhưng chồn hôi lại mừng rỡ liếm tiếp, nó nghĩ là máu từ sắt chảy ra, vì thế mà tự nó làm nát toạc cả cái lưỡi của nó. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Sư tử, gấu và cáo &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Sư tử và gấu kiếm được thịt. Gấu không muốn nhường, mà sư tử thì không chịu nhịn. Hai con đánh nhau mãi đến mức cả hai cùng đuối sức và nằm dài ra. Cáo nhìn thấy thịt lăn lóc ở giữa gấu và sư tử, chộp ngay lấy và chạy biến. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chó sói và bà cụ già &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một con chó sói đi tìm mồi. Đến cuối làng, sói nghe thấy trong căn nhà gỗ một thằng bé đang khóc và bà cụ già bảo nó:-Mày không nín đi, tao đem mày cho sói ăn thịt. Sói không đi tiếp nữa mà nằm đợi người ta đem cho nó thằng bé. Đêm đến, sói vẫn chờ đợi và nghe thấy bà già lại nói:-Đừng khóc, bé ơi! Bà không mang cháu cho sói đâu; sói mà đến là ta sẽ giết chết nó. Sói nghĩ bụng: "Rõ là ở đây người ta nói một đàng, làm một nẻo". Thế là nó vội chuồn khỏi làng. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chuồn chuồn và kiến &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đến mùa thu, lúa mì của kiến bị ẩm ướt, họ nhà kiến đem ra phơi. Chuồn chuồn đói đến xin kiến thức ăn. Kiến mới bảo: -Sao mùa hè ônh không đi thu nhặt thức ăn? Chuồn chuồn đáp:-Chẳng có thời giờ rảnh rỗi: tôi bận hát. Họ nhà kiến bật cười và bảo:-Nếu như mùa hè chơi bời rồi, thì mùa đông nhảy múa đi. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;ếch và sư tử&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nghe thấy ếch kêu to, sư tử cho rằng đó là một con thú lớn mới gầm được như vậy. Sư tử đợi một lát thì thấy ếch từ đầm lầy nhảy ra. Sư tử bèn lấy chân đè bẹp ếch và bảo:-Người chẳng ra người, ngợm chẳng ra ngợm, vậy mà làm mình hoảng hồn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Sói và sếu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chó sói hóc xương và không sao khạc ra được. Nó gọi sếu đến và bảo:-Này sếu, cổ ônh dài, ônh hãy thò đầu vào họng tôi kéo cái xương ra, tôi sẽ thưởng cho ônh. Sếu thò đầu vào, kéo được cái xương ra rồi nói:-Bây giờ đưa cho tôi phần thưởng chứ. Sói nghiến răng đáp:-Tao không cắn đứt đầu mày khi đầu mày nằm giữa hai hàm răng của tao, mày thấy phần thưởng đó vẫn còn ít hay sao? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Những chị làm công và con gà trống&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mụ chủ nhà đêm đêm đánh thức các chị làm công và hễ gà trống lên tiếng gáy là mụ bắt ngồi vào làm việc. Các chị làm công thấy khổ bèn quyết định giết chết gà trống để gà trống không đánh thức mụ chủ. Giết chết gà trống rồi, các chị làm công càng khổ sở hơn: mụ chủ sợ ngủ quên nên dựng các chị làm công dậy càng sớm hơn nữa. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Con chó và cái bóng của nó&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một con chó, mõm ngoạm thịt, đi trên tấm ván bắc qua suối. Nó thấy bóng nó dưới nước lại nghĩ là dưới ấy có một con chó khác cũng đang ngoạm thịt, nó nhả miếng thịt và lao xuống cướp thịt của con chó kia: miếng thịt kia chẳng thấy đâu, còn thịt của nó thì bị sóng nước cuốn mất.Thế là chó ta trơ khấc chẳng được gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hươu bố và hươu con &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một lần hươu con nói với hươu bố:-Bố ơi, bố vừa to lớn hơn, vừa nhanh nhẹn hơn, bố lại có cặp sừng đồ sộ để tự vệ, tại sao bố lại sợ chó? Hươu bố bật cười và bảo:-Con ạ, con nói đúng đấy. Chỉ có một điều bất hạnh là: hễ cứ nghe thấy tiếng chó sủa, bố chẳng kịp suy nghĩ gì, mà đã vội bỏ chạy ngay. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Con cáo và chùm nho &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cáo nhìn thấy những chùm nho chín mọng liền loay hoay tìm cách chén những chùm nho ấy. Cáo loay hoay hồi lâu nhưng không với lấy được. Để dẹp nỗi bực mình, cáo bèn nói:-Còn xanh lắm. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Gà mái và chim én &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Gà mái tìm thấy một lô trứng rắn bèn nằm ấp. Chim én thấy thế liền bảo:-Đồ ngốc! Nhà chị ấp cho chúng nở ra, nhưng khi chúng lớn lên, chúng sẽ làm hại nhà chị trước tiên. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lừa đội lốt sư tử &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lừa khoác bộ da sư tử vào, và tất cả mọi người, mọi vật khác đều tưởng đấy là sư tử thật. Người và gia súc bỏ chạy. Một cơn gió thổi tới, bộ da bị tung ra, thế là thấy rõ lừa. Người ta chạy đến, nện cho lừa một trận nhừ tử. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Người làm vườn và các con trai &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Người làm vườn muốn truyền nghề cho các con trai. Khi sắp qua đời, ông gọi họ tới và bảo:-Thế này các con nhé, khi nào bố chết, các con hãy tìm kỹ cái vật giấu trong vườn trồng nho. Các con tưởng rằng ở đó có kho báu nên sau khi ông bố chết, họ đi đào bới xới trộn tất cả đất cát lên. Họ không tìm thấy kho báu, nhưng đất ở vườn trồng nho được xới trộn kỹ, nho ra quả nhiều gấp bội. Thế là họ trở nên giàu có. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cáo và dê &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Dê khát: nó lần xuống giếng dưới chân dốc uống no và trở nên nặng nề. Nó leo ngược dốc lên nhưng không được. nó rống be be. Cáo nhìn thấy bèn bảo:-Đồ ngốc! Nếu như trí óc trong đầu mi cũng nhiều như bộ râu mi, thì trước khi xuống dốc, mi phải nghĩ xem có leo ngược được không. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Sếu và cò&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bác mu-gích chăng lưới bẫy sếu vì sếu đã phá ruộng gieo trồng của bác ta. Bầy sếu bị sa lưới, cùng với bầy sếu có cả một chú cò. Cò bèn nói với bác mu-gích: -Bác thả tôi ra đi: tôi không phải là sếu mà là cò; họ nhà cò chúng tôi là loài chim danh giá nhất; tôi sống ở nhà của cha bác đấy. Mà cứ trông lông cũng thấy rõ tôi không phải là sếu. Bác mu-gích trả lời:-Ta đã bắt được mi cùng với bầy sếu thì ta sẽ mổ thịt mi cùng với chúng. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Người đánh cá và con cá con &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Người đánh cá bắt được một con cá con. Cá con bèn nói:-ông chài ơi, ông hãy thả tôi xuống nước! ông thấy đấy, tôi bé tẹo, ông chẳng được lợi lộc bao nhiêu ở tôi. ông thả tôi ra, rồi tôi lớn lên, bấy giờ ông hãy bắt, ông sẽ được lợi nhiều hơn. Người đánh cá trả lời:-Kẻ nào chờ đợi mối lợi to hơn mà bỏ qua món nhỏ là đứa ngu. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thỏ và ếch &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một lần họ nhà thỏ gặp nhau và khóc than: "Chúng ta chết vì con người, vì lũ chó, vì đại bàng, vì các con thú khác nữa. Thà chết quách một lần cho rồi, hơn là sống mà sợ hãi và khổ sở. Ta đâm đầu xuống nước tự tử đi!" Và chúng chạy ra hồ để tự tử. Thấy động, lũ ếch nhảy tõm xuống nước. Một chú thỏ liền nói:- Các bạn ơi! Ta hãy khoan tự tử; cuộc sống ếch nhái hẳn còn tồi tệ hơn của chúng ta: chúng sợ hãi cả chúng ta. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Người cha và các con trai &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Người cha ra lệnh cho các con phải sống hòa thuận, nhưng chúng không nghe lời. ông liền sai đem một cái chổi sể đến và bảo:-Các con bẻ đi! Lũ con trai xoay xở thế nào đi nữa cũng không bẻ nổi. Bấy giờ người cha tháo rời chổi ra và bảo bẻ từng ngọn một. Lũ con dễ dàng bẻ gãy từng ngọn chổi. Lúc ấy, người cha mới nói: -Cả các con cũng vậy đấy: nếu như các con sống hòa thuận thì không ôi làm gì nổi các con; bằng không các con cãi cọ nhau, tất cả riêng rẽ thì bất cứ kẻ nào cũng dễ dàng làm hại các con. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Con cáo &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cáo ta sập bẫy, vẫy vùng đứt đuôi rồi thoát ra được. Nó bèn ngẫm nghĩ xem làm thế nào che lấp được nỗi nhục của mình. Nó cho gọi tất cả họ nhà cáo đến và lên tiếng dỗ dành chúng chặt đuôi cả đi. Nó nói:-Cái đuôi hoàn toàn chẳng để làm gì, ta chỉ kéo thêm nặng phía sau mà thôi. Một con cáo khác bèn lên tiếng:-Chà, nếu chị không cộc đuôi thì hẳn chị chẳng nói điều ấy. Cáo cộc đuôi nín lặng và bỏ đi. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Muỗi và sư tử &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Muỗi bay đến bên sư tử và bảo:- ông tưởng là ông khỏe hơn tôi hả? Đâu có phải như thế kia chứ! Sức lực của ông là cái quái gì? ông đưa móng vuốt ra cào, đưa răng ra cắn, cái đó cũng giống như đàn bà đi đánh nhau với mấy mụ nhà quê ấy. Tôi khỏe hơn ông nhiều: nếu ông muốn, ta ra đánh nhau chơi! Và muỗi nổi hiệu vo vo, bắt đầu đốt vào hai má, vào mũi sư tử. Sư tử lấy chân trước đập vào mặt mình; móng vuốt làm toạc hết mặt nó, khắp mặt nó máu me đầm đìa, nó kiệt dần sức lực. Muỗi lại nổi hiệu vo vo vui mừng và bay đi. Sau đó muỗi sa vào lưới mông nhện và nhện bắt đầu hút máu nó. Muỗi ta mới than thở:-Ta thắng được con thú mạnh như sư tử, vậy mà nay chết vì cái con nhện nhãi nhép này. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chó nhà và chó sói &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chó nhà ngủ thiếp ở sau sân nhà. Sói đói chạy tới và định ăn thịt chó. Chó liền bảo:-Sói! ông khoan hãy ăn thịt tôi, bây giờ tôi gầy gò, chỉ có xương bọc da. Cứ để một thời gian, chủ nhà sắp có đám cưới, tôi có thừa thức ăn, tôi sẽ béo ra, bấy giờ ăn thịt tôi hay hơn. Sói tin lời bèn bỏ đi. Lần sau nó lại tới và thấy chó nằm trên mái nhà. Sói lên tiếng hỏi:-Thế nào, xong đám cưới rồi chứ? Chó liền trả lời:-Thế này, ônh sói ạ: nếu lần sau đến mà bắt gặp tôi ngủ trước sân, thì đừng có đợi đám cưới nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đại Bàng Và Con Chim Sẻ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ở khu rừng nọ có một con đại bàng huênh hoang hợm hĩnh . Gặp bất cứ con chim nào , đại bàng cũng khoe khoang rằng nó là chúa tể của các loài chim , rằng nó khỏe nhất , kêu to nhất , bay cao nhất .Một hôm , đại bàng tập hợp tất cả các loài chim lại và lên giọng thách thức :- Hỡi các loài chim , trong các người có kẻ nào dám đọ sức kêu to , ăn nhiều , bay cao cùng ta không nào ?Cả bầy chim sợ hãi nhìn nhau chẳng dám ho he một tiếng . Thấy thế đại bàng càng được thế :- Ta bất chấp tất cả các ngươi đấy .Lúc ấy, một chú sẻ con bèn lên tiếng :- Bác đại bàng ơi , thi ăn nhiều , kêu to với bác thì chúng em chẳng dám rồi , nhưng thi bay cao với bác thì em cũng thử một lần xem sao .Cả đại bàng lẫn các loài chim khác đều sửng sốt ngoảnh lại nhìn chim sẻ nhưng nó không hề nao núng . Cuộc thi bắt đầu . Ðại bàng vỗ cánh bay lên . Khi đã bay cao hơn cả những ngọn cây cao nhất , đại bàng liền gọi :-Ê , sẻ con chết rấp ở đâu rồi ?Lúc ấy sẻ bay lên đầu đại bàng , đáp :-Em đây , bác cứ yên tâm , em không bỏ cuộc đâu . Ðại bàng cố sức bay cao lên nữa . Khi cao hơn cả những đỉnh núi mù sương , đại bàng lại cất tiếng gọi : -Thế nào , sẻ con , vẫn theo ta được đấy chứ ?Chim sẻ lại bay lên trả lời :- Vâng , em vẫn cố theo bác đây . Chừng bác mệt rồi sao mà bay chậm thế ?- Ðời nào !Ðại bàng nói hổn hển rồi bay ngược lên cao cao mãi , lần này đại bàng đã ở trên cả những đám mây trắng xóa . Nó tin là sẻ con chẳng thể nào bay lên tầng cao này được . Ðôi cánh đã mỏi rã rời . Cổ và đầu nặng trĩu , đại bàng nói chẳng ra hơi .- Sẻ con đã chịu thua ta rồi chứ ?- Chưa đâu , em vẫn ở trên đầu bác đây này . - Giọng sẻ con vẫn lanh lảnh .Ðại bàng quyết không chịu thua chim sẻ , nó lấy hết sức tàn rướn lên cao nhưng không được nữa . Ðại bàng tắt thở . Từ trên cao nó rơi thẳng xuống vực như một hòn đá vậy . Khi ấy , sẻ con chỉ việc xòe cánh ra từ từ hạ xuống giữa các loài chim đang nóng lòng chờ tin cuộc đọ sức . Chúng không hiểu sẻ con có mưu mẹo gì mà thắng được đại bàng vốn bay cao nhường ấy . Chỉ có mỗi một con sẻ con khác là trông thấy lúc cuộc thi bắt đầu , sẻ con đã đậu ngay trên lưng đại bàng . Thì ra đại bàng đã mất công chở chim sẻ trên lưng mà không biết . Mỗi lần đại bàng cất tiếng hỏi , sẻ con lại từ lưng đại bàng bay lên đáp lời , thành thử nó chẳng mất tí sức nào . Bằng trí thông minh và lòng dũng cảm , sẻ con đã thắng đại bàng kiêu ngạo và to lớn hơn nó gấp nghìn lần . &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1262720342215008836-7312576612859389151?l=an-tom-hum.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/7312576612859389151/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/kien-va-chim-bo-cau.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/7312576612859389151'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/7312576612859389151'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/kien-va-chim-bo-cau.html' title='Kiến và chim bồ câu'/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836.post-1948995830334840357</id><published>2009-07-10T10:34:00.000-07:00</published><updated>2009-07-10T10:39:23.852-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suu tam'/><title type='text'>bài thơ " Đôi dép"</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/Sld8ibHnkJI/AAAAAAAAAHg/LhlrT3EOWYc/s1600-h/c039_jpg_thumb.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5356887212617601170" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 170px; CURSOR: hand; HEIGHT: 170px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/Sld8ibHnkJI/AAAAAAAAAHg/LhlrT3EOWYc/s400/c039_jpg_thumb.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đôi Dép&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tác giả: Nguyễn Trung Kiên&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Là bài thơ anh kể về đôi dép&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Khi nỗi nhớ trong lòng da diết&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Những vật tầm thường cũng viết thành thơ&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cũng như mình trong những lúc vắng nhau&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Dẫu bên cạnh đã có người thay thế&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đôi dép vô tri khăng khít song hành&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lối đi nào cũng có mặt cả đôi&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Không thể thiếu nhau trên bước đường đời&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Gắn bó nhau vì một lối đi chung&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hai mảnh đời thầm lặng bước song song&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chỉ còn một là không còn gì hết&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1262720342215008836-1948995830334840357?l=an-tom-hum.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/1948995830334840357/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/bai-tho-oi-dep.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/1948995830334840357'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/1948995830334840357'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/bai-tho-oi-dep.html' title='bài thơ &quot; Đôi dép&quot;'/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/Sld8ibHnkJI/AAAAAAAAAHg/LhlrT3EOWYc/s72-c/c039_jpg_thumb.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836.post-266247311143966681</id><published>2009-07-10T10:26:00.000-07:00</published><updated>2009-07-10T10:29:17.992-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suu tam'/><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/Sld6WQkVtNI/AAAAAAAAAHY/KHsjF_yEEU4/s1600-h/CACF5ZIA.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5356884804603589842" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 130px; CURSOR: hand; HEIGHT: 90px" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/Sld6WQkVtNI/AAAAAAAAAHY/KHsjF_yEEU4/s400/CACF5ZIA.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nếu có một ngày anh không yêu em? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Xin hãy xóa dùm anh câu chuyện cũ &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Xin hãy để cho tình yêu dang dở &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ngủ im lìm trong kí ức phôi pha &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nếu có một ngày, anh quên đi kỉ niệm &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Của một thời bỏng cháy khát khao &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mong em hãy tìm về nơi ấy &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Gửi những vui buồn một thuở yêu anh &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh rất sợ ngày mai sẽ đến &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Có bóng hình người khác trong anh &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Có tình yêu sau bước qua tình yêu trước &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Để nỗi buồn đuổi dài theo năm tháng…không em! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nếu có một ngày anh không yêu em? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Em hãy viết lời thề xưa lên giấy &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhờ ngọn lửa gửi về phương ấy &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Phút yêu nào, tan theo khói mây. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Trong lòng em có lẽ chỉ đắng cay &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chỉ còn những tủi hờn ngơ ngác&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chỉ có vậy em mới quên nhanh nhất Kẻ “phụ tình” một thuở rất yêu. &lt;/span&gt;&lt;a href="http://images.google.com.vn/imgres?imgurl=http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2009/05/07/02/11351241682738.jpg&amp;amp;imgrefurl=http://yobanbe.zing.vn/yobanbe/blog/displayshareviewdetail.1081517.html&amp;amp;usg=__8-cIReoVBPDL3KX9McVqWclVGAs=&amp;amp;h=660&amp;amp;w=640&amp;amp;sz=39&amp;amp;hl=vi&amp;amp;start=25&amp;amp;tbnid=UQEDrLHyrNpOhM:&amp;amp;tbnh=138&amp;amp;tbnw=134&amp;amp;prev=/images%3Fq%3Dn%25E1%25BA%25BFu%2B1%2Bng%25C3%25A0y%2Banh%2Bkh%25C3%25B4ng%2By%25C3%25AAu%2Bem%26gbv%3D2%26ndsp%3D20%26hl%3Dvi%26sa%3DN%26start%3D20"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1262720342215008836-266247311143966681?l=an-tom-hum.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/266247311143966681/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/neu-co-mot-ngay-anh-khong-yeu-em-xin.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/266247311143966681'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/266247311143966681'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/neu-co-mot-ngay-anh-khong-yeu-em-xin.html' title=''/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/Sld6WQkVtNI/AAAAAAAAAHY/KHsjF_yEEU4/s72-c/CACF5ZIA.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836.post-1719651081592939874</id><published>2009-07-07T21:38:00.000-07:00</published><updated>2009-07-07T21:51:16.757-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='love'/><title type='text'>Bảng chữ cái  tình yêu</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlQlTP5o72I/AAAAAAAAAHQ/lc5pvRxz0lc/s1600-h/CAK58CHB.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5355946869466394466" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 137px; CURSOR: hand; HEIGHT: 91px" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlQlTP5o72I/AAAAAAAAAHQ/lc5pvRxz0lc/s400/CAK58CHB.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Accept: chấp nhậnAi cũng có ưu và khuyết điểm của mình. Nếu thật lòng yêu 1 người thì phải chấp nhận,kể cả những thiếu sót của người ấy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Believe: tin tưởngYêu là tin tưởng lẫn nhau. Nếu yêu mà ko tin tưởng lẫn nhau thì tình cảm khó có thể vững bền.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Care: quan tâmhãy cố gẵng quan tâm đến người mình yêu nhiều hơn. Bạn ko cần phải nghĩ cách làm người yêu mình vui bằng những quà cáp bất ngờ. Chỉ cần 1 cú điện thoại hỏi thăm,1 dòng tin nhắn với những lời lẽ yêu thưong cũng đủ để khiến người ấy ấm lòng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Digest: nhẫn nhịnCon người có lúc này lúc khác, người yêu bạn cũng có lúc ko vui có thể nổi cáu với bạn. Hãy nhẫn nhịn,đừng để xảy ra xung đột làm ảnh hưởng đến tình cảm giữa 2 người&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Enjoy: tận hưởngKhi yêu,chớ nên " vạch lá tìm sâu" những khuyết điểm rồi phê phán nhau.Mà nên góp ý chân thành,dành cho đối phương những lời khen để người ấy phát huy ưu điểm.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Freedom: tự doQuản thúc quá chạt chẽ sẽ tạo cho người ấy cảm giác ngột ngạt như bị sở hữu. Giữ 1 chút ko gian riêng tư cũng là 1 cách tăng thêm gia vị cho tình yêu của bạn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Give: choTình yêu ko bao h có sự ngang bằng về "giá cả" ,ko phải cho bao nhiêu sẽ nhận lại bấy nhiêu.Biết hy sinh cho tình yêu ,đó mới là tình yêu đích thực.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Heart: trái timVật liệu quan trọng nhất để xây đắp tình yêu ,đó chính là trái tim chân thành. Khi yêu,ko phải chỉ lắng nghe lời trái tim,mà cũng nên dùng lí trí để cảm nhận tình yêu mà người ấy dành cho mình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Independence: độc lập hai người đến với nhau ko phải là sống dựa dẫm vào nhau. Bởi cách nghĩ ấy sẽ làm tăng thêm gánh nặng cho người mình yêu.Điều đó có thể khiến tình yêu rạn nứt.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Jealousy: ghen tuôngGhen tuông đũng mức sẽ biểu thị tầm quan trọng của người ấy trong lòng bạn.Nhưng vô duyên vô cớ ghen tuông sẽ làm người ấy " sợ " bạn đấy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Kiss: nụ hônTrăm ngàn lời nói có thể ko bằng 1 nụ hôn. 1 nụ hôn nhẹ trên má thôi cũng đủ thể hiện sự dịu dáng đằm thắm của bạn đối với người mình yêu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Love: yêu thươngTình yêu chỉ sâu đậm là khi đối phương vui bạn cũng sẽ vui theo, khi đối phương buồn bạn ko chỉ đồng cảm với nỗi buồn ấy mà còn nghĩ ra cách để người ấy vui trở lại.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Mature: chững chạcTình yêu rất đẹp nhưng thường ko có kết cục hoàn mĩ. Chỉ khi trưởng thành đủ chín chắn, tình yêu của bạn mới dơm hoa kết trái.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Natural: tự nhiên c&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;àng yêu 1 người thì càng nên để người ấy thấy con người thật của mình. Nếu yêu bạn thật lòng, cô ấy ( anh ấy) sẽ chấp nhận những khuyết điểm của bạn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Observe: quan sátThường xuyên quan sát sở thích của nhau.Điếu đó ko chỉ khiến bạn hiểu anh ấy ( cô ấy) hơn, mà đôi khi sẽ khiên người ấy vui vì sự ăn ỳ giữa 2 người.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Protect: bảo vệbạn trai bảo vệ bạn gái là tất nhiên.Nhưng bạn gái cũng nên có trách nhiệm bảo vệ sự tôn nghiêm của bạn trai,vì lòng tự trọng của đàn ông rất cao.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Quarter: khoan dungKhoan dung độ lượng là điều kiện cơ bản để vun đắp tình yêu. Chỉ cần lõi lầm đó ko làm tổn hại đến tình cảm đôi bên,thì hãy rộng lòng tha thứ cho nhau. Vì người yêu cô ấy( anh ấy) chính là bạn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Receive: đón nhậnPhải biết dùng tấm lòng mà đón nhận những điều đối phương mang đến cho bạn, có như thế người ấy sẽ yêu quí bạn nhiều hơn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Share: chia sẻCó thể chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn cùng người mình yêu cũng là 1 cách để hưởng thụ hạnh phúc trong tình yêu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Tender: dịu dàngYêu 1 người là luôn dành cho người ấy những cử chỉ dịu dàng.Vì sự dịu dàng ân cần sẽ khiến bạn trở nên đáng yeue hơn trong mắt người ấy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Understand: thấu hiểuHãy thử đứng trên lập trường của người ấy để suy nghĩ nhìn nhận vấn đề.Như thế sẽ khiến bạn hiểu người ấy nhiều hơn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Veracity: thành thựcTình yêu ko chấp nhận sự lừa dối,vì dối trá là ngọn đuốc thiêu rụi tình yêu.Tuy nhiên có những sự thật ko nên nói ra, vì những điều đó đôi khi cũng là thuốc độc của tình yêu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Wait: chờ đợiHai người yêu nhau chia sẻ đồng cảm là chưa đủ,mà phải cùng tiến cùng lùi,đó mới là tình yêu đẹp.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* X: dấu nhânMỗi ngày,giả sự tình yêu đc nhân lên, tình yêu tự khắc sẽ trở thành thiên đường địa cửu. Hãy cố gắng cùng người mình yêu vun vén xây đắp tương lại lâu dài.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Yearn: nhớ nhung Mỗi khi nhớ đến người ấy, đừng ngại gọi điện thoại. Chỉ 1 dòng tin nhắn " Miss you" sẽ là 1 tiểu xảo khiến người ấy dù ở xa đến đâu cũng sẽ luôn nhớ về bạn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;* Zest: nhiệt tìnhTrong tình yêu cũng cần có thêm cả sự nhiệt tình nữa. Vì tình yêu như chậu cây kiểng,nếu ko đc chăm sóc tưới bón hàng ngày thì nó sẽ tự héo úa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1262720342215008836-1719651081592939874?l=an-tom-hum.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/1719651081592939874/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/bang-chu-cai-tinh-yeu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/1719651081592939874'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/1719651081592939874'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/bang-chu-cai-tinh-yeu.html' title='Bảng chữ cái  tình yêu'/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlQlTP5o72I/AAAAAAAAAHQ/lc5pvRxz0lc/s72-c/CAK58CHB.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836.post-5629368140750123921</id><published>2009-07-07T21:29:00.000-07:00</published><updated>2009-07-07T21:36:56.151-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='love'/><title type='text'>Đối đáp tình yêu</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlQiUaSsnyI/AAAAAAAAAHI/4nRh5eRC73s/s1600-h/p.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5355943590900834082" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 146px; CURSOR: hand; HEIGHT: 110px" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlQiUaSsnyI/AAAAAAAAAHI/4nRh5eRC73s/s400/p.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc mới yêu: &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Em là mối tình thứ mấy của anh? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Không phải là đầu tiên, chưa chắc là cuối cùng, và dĩ nhiên không phải là “duy nhất”. Nhưng là mãi mãi... &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Tại sao anh yêu em? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Nếu biết tại sao thì anh đã biết cách ngừng yêu em rồi. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Anh có phải là người chung thủy không?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Không. Nếu chung thủy anh đã không phản bội lại người phụ nữ từng là duy nhất của đời anh để quay sang yêu em. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: (nghẹn ngào) &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Mẹ anh. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Nếu em không xinh, không giàu…. như bây giờ liệu anh có yêu em không? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Không. Lúc đó em đâu còn là em nữa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Em sẽ nhận lời yêu anh nếu anh dám nhảy xuống hồ này vì em? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Không. Anh đâu có muốn em yêu một thằng ngu. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Không biết sau này anh hay em chết trước nhỉ?!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Hy vọng là em. Anh không muốn em phải chịu đựng cảm giác đau khổ khi phải sống một mình trên đời này. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Bạn bè anh có ủng hộ chúng ta yêu nhau không? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Dĩ nhiên là không. Yêu em, anh không còn tâm trí và thời gian để dành cho bạn bè nữa. Nàng: Trước đây anh có từng nghĩ sẽ yêu một người như em không? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Không. Anh thậm chí không dám nghĩ đến điều cao xa như thế. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Anh ghét đi shopping với em lắm đúng không? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Ừ, rất ghét. Cùng một quãng thời gian đó, nếu ta vào quán café, anh sẽ nói được một ngàn lần câu “anh yêu em”. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Khi nói “anh yêu em”, anh có lừa dối em không? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Có. Thật ra là “anh yêu em rất nhiều” &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Anh có nhớ em khoảng 10 phút một lần không? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Vậy trong 10 phút đó anh biết làm gì khác? ... Khi yêu say đắm :&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Anh sẽ yêu em bao lâu? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: 4 ngày. Nàng: Ngày nào? Chàng: Xuân, Hạ, Thu, Đông. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Thế thì nhiều quá! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Vậy thì 3 ngày! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Ngày gì vậy anh? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Ngày hôm qua, Ngày hôm nay và Ngày mai. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Thế thì vẫn nhiều. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Thế hai ngày thôi. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Là ngày nào? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Ngày chẵn và ngày lẻ! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Có thể ít hơn không? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Vậy thì một ngày vậy! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Ngày nào vậy? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Ngày em hết yêu anh!!! ... Trước ngày cưới : &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Thật tuyệt vời! Cuối cùng thì giờ phút anh mong đợi nhất cũng đã tới! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Em phải ra đi à? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Không. Thậm chí em đừng bao giờ nghĩ tới điều đó! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Anh có yêu em không? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Tất nhiên rồi! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Anh có phản bội em không? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Không! Sao em lại có ý nghĩ đó cơ chứ? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Anh sẽ hôn em chứ? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Đương nhiên. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Anh sẽ đánh em chứ? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: Không bao giờ! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng: Em có thể tin anh được không?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng: ...Sau khi cưới &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;(đọc ngược từ dưới lên)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1262720342215008836-5629368140750123921?l=an-tom-hum.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/5629368140750123921/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/oi-ap-tinh-yeu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/5629368140750123921'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/5629368140750123921'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/oi-ap-tinh-yeu.html' title='Đối đáp tình yêu'/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlQiUaSsnyI/AAAAAAAAAHI/4nRh5eRC73s/s72-c/p.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836.post-3440138580776194074</id><published>2009-07-07T09:34:00.000-07:00</published><updated>2009-07-07T09:43:12.403-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống'/><title type='text'>Màu của bình yên</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlN6-9MEFKI/AAAAAAAAAHA/9586SzEdgYk/s1600-h/images0.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5355759603869291682" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 130px; CURSOR: hand; HEIGHT: 98px" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlN6-9MEFKI/AAAAAAAAAHA/9586SzEdgYk/s400/images0.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Em vẽ tranh gì đấy?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Dạ em vẽ đường chân trời cô ạ. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cậu học sinh lớp 13 trả lời cô giáo của mình. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Gọi là cô nhưng thực ra là 2 người bằng tuổi, cô - trò chỉ là ranh giới của đỗ và trượt.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Thi vào trường không có đề bài vẽ đường chân trời đâu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Em vẽ nó không phải cho ban giám khảo, em vẽ nó cho một người - Mắt cậu ánh lên.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Một cô gái à?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Y - ét - sờ (Yes)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Nhưng vẽ một lúc thôi nhé, bố mẹ em k trả lương cho cô để thấy em vẽ đường chân trời đâu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Y - ét - sờ. (Yes)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cô giáo ngồi hí hoáy bên khung cửa sổ, ngắm mấy người dưới phố Nhà Hỏa đang đi chọn thiếp cưới...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Cô ơi.-Sao em?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Bình yên có màu gì hả cô?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Em gõ Google đi...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Yes ...1&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;phút sau:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Cô ơi hoà bình có màu xanh, chiến thắng được khoác màu đỏ, lòng chung thuỷ có màu tím, sự quý phái mang màu vàng, tuổi học trò có màu trắng, tội ác được tô màu đen, thời gian có màu cà phê phin, sự phản bội phai màu tím tái, thói vô ơn tráng màu bạc, tương lai thì hoặc hồng hoặc xám. Không có màu của bình yên...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Hay là bình yên không màu em nhỉ? Giống không khí í...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thế làm sao vẽ bình yên?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Sao em muốn vẽ bình yên?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Vì thiếu bình yên thì không hoàn thành được đường chân trời.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Không hoàn thành được đường chân trời thì dừng lại, vẽ tượng đi nào, việc gì dễ làm trước khó làm sau....15 tháng sau&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Anh ơi, 8:00 đón em nhé hôm nay em học sinh xin nghỉ sớm...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Hay là em nhớ anh nên cho học sinh nghỉ sớm?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Cứ cho là thế...8h35 phút tối Đường Hoàng Diệu sáng và vắng&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Anh ơi em nhìn thấy rồi nhé&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Em nhìn thấy gì?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Em nhìn thấy bình yên có màu gì rồi.-Màu gì hả em?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Bình yên có màu đen?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Sao lại màu đen?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cứ mỗi lần em nhắm mắt, ôm anh thật chặt như thế này, là em thấy bình yên.11h30 đêm&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Em ơi anh vẽ xong đường chân trời rồi, mai anh cho em xem.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Vừa về nhà là anh vẽ ngay à?-Đâu về đến nhà là anh nhớ em ngay, xong rồi mới vẽ đấy chứ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Eo, hắt xì hơi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-Anh nhắm mắt lại nghĩ về em, thấy bình yên quá. Bình yên có màu đen em ạ.......&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;.....End&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1262720342215008836-3440138580776194074?l=an-tom-hum.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/3440138580776194074/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/mau-cua-binh-yen.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/3440138580776194074'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/3440138580776194074'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/mau-cua-binh-yen.html' title='Màu của bình yên'/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlN6-9MEFKI/AAAAAAAAAHA/9586SzEdgYk/s72-c/images0.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836.post-9044082773667883322</id><published>2009-07-07T08:35:00.000-07:00</published><updated>2009-07-07T08:37:30.988-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='I love'/><title type='text'>Dạ khúc</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNrfu4YgfI/AAAAAAAAACI/LsnHR4_F_-g/s1600-h/imagesk.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5355742574778286578" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 130px; CURSOR: hand; HEIGHT: 107px" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNrfu4YgfI/AAAAAAAAACI/LsnHR4_F_-g/s400/imagesk.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Dạ khúc&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy&lt;br /&gt;Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối .&lt;br /&gt;Cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa em yên lành ,&lt;br /&gt;Cần thêm những lần hẹn như cuối cùng .&lt;br /&gt;Cần tay níu để thấy anh còn gần ,&lt;br /&gt;Cần môi nóng để bếp lòng còn ấm cúng .&lt;br /&gt;Cần thêm anh , cần thêm cho những khi em lo sợ ,&lt;br /&gt;Cần thêm yêu , hay cần thôi biết yêu . . &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1262720342215008836-9044082773667883322?l=an-tom-hum.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/9044082773667883322/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/da-khuc.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/9044082773667883322'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/9044082773667883322'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/da-khuc.html' title='Dạ khúc'/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNrfu4YgfI/AAAAAAAAACI/LsnHR4_F_-g/s72-c/imagesk.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836.post-2219011965155781926</id><published>2009-07-07T08:30:00.000-07:00</published><updated>2009-07-07T08:35:13.327-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suu tam'/><title type='text'>Em sẽ bỏ anh cả khi rất yêu anh</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNqgpVyH3I/AAAAAAAAACA/bh8sFfgYzfI/s1600-h/Picture+008.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5355741490959228786" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNqgpVyH3I/AAAAAAAAACA/bh8sFfgYzfI/s400/Picture+008.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;                                                           Em sẽ bỏ anh cả khi rất yêu anh&lt;br /&gt;          Hôm nay anh đã chạm phải lòng tự trọng của em... Vì thế em sẽ cho anh biết rằng: Khi em yêu, tình yêu không phải là đồ vật. Em chẳng là của ai vì thế đừng mong sở hữu em. Em sẽ bỏ anh ngay cả khi em rất yêu anh&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://images.google.com.vn/imgres?imgurl=http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/6/2007/12/Our_love_will_always_.jpg&amp;amp;imgrefurl=http://my.opera.com/samactrang177/blog/show.dml/3724779&amp;amp;usg=__S6yNG-ziNqVDtvJxEnaMA96rgvI=&amp;amp;h=500&amp;amp;w=333&amp;amp;sz=128&amp;amp;hl=vi&amp;amp;start=41&amp;amp;um=1&amp;amp;tbnid=9AkTso8QX202xM:&amp;amp;tbnh=130&amp;amp;tbnw=87&amp;amp;prev=/images%3Fq%3Dem%2Bs%25E1%25BA%25BD%2Bra%2B%25C4%2591i%26ndsp%3D20%26hl%3Dvi%26sa%3DN%26start%3D40%26um%3D1"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;          Khi em yêu, tình yêu không phải là vật trang trí. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;                  Đừng mang em ra trưng bày với thiên hạ để vênh mặt "chú có con người yêu ngon như anh không?". Em sẽ bỏ anh ngay cả khi em rất yêu anh.&lt;br /&gt;         Khi em yêu, tình yêu không là tiền. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;                   Đừng bảo em "anh có nhiều tiền lắm, em thích gì anh chiều". Em sẽ bỏ anh ngay cả khi em rất yêu anh.&lt;br /&gt;        Khi em yêu, tình yêu không phải là sex.  &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;                   Đừng đặt điều kiện "em yêu anh thì em phải cho anh". Em sẽ bỏ anh ngay cả khi em rất yêu anh.&lt;br /&gt;         Khi em yêu, tình yêu không phải là của chung. Em rất ích kỉ nên đừng bao giờ chơi trò bắt cá. Em sẽ bỏ anh ngay cả khi em rất yêu anh.&lt;br /&gt;         Khi em yêu, tình yêu không phải là mệnh lệnh.  &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;                   Đừng hy vọng ra lệnh cho em "em phải thế nọ em phải thế kia". Em sẽ bỏ anh ngay cả khi em rất yêu anh.&lt;br /&gt;                   Khi em yêu, tình yêu không phụ thuộc vào nhà em mấy tầng, bố mẹ em làm ở đâu. Chỉ cần một câu chê bai gia đình em. Em sẽ bỏ anh ngay cả khi em rất yêu anh.&lt;br /&gt;                   Khi em yêu, tình yêu không phải để cho có. Hãy để em cảm nhận tình yêu của anh nếu không, em sẽ bỏ anh ngay cả khi em rất yêu anh.&lt;br /&gt;Khi em yêu, tình yêu không phải là duy nhất. Em còn phải quan tâm đến rất nhiều người. Đừng bắt em lựa chọn. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;                                                     Em sẽ bỏ anh ngay cả khi em rất yêu anh.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh sẽ hỏi với em anh là gì?&lt;br /&gt;           Tim em có muôn nghìn mảnh. Nó phải được tiếp máu từ nhiều nguồn. Không có anh, em vẫn sống vui vẻ, vẫn sống có ích, vẫn cười nhăn răng. Không có anh em vẫn hùng hục kiếm tiền, vẫn chăm sóc gia đình, vẫn đi chơi với bạn bè, hứng lên vẫn đong đưa, vẫn "đú đởn" đêm hôm. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tóm lại không có anh em không chết. Em sẽ sống vì mọi người.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Vì em đã chết khi không có anh. Vì tim em sẽ rất đau. Vì em yêu anh. Rất yêu...Mãi mãi...&lt;br /&gt;Em biết gọi anh như thế nào đây Là bạn? Là anh? Hay là gì khác? Và trong anh... Trời ơi, em không biết Em là gì giữa bề bộn đời anh.&lt;br /&gt;Gọi thế nào cho thỏa nỗi riêng chung. Để không ai khổ tâm, không ai thấy mình có lỗi Tất cả tại cuộc đời, cuộc đời tự cho là mình rộng rãi Nhưng rồi cuộc đời có chứa nổi mình đâu!&lt;br /&gt;Không thể gọi đích danh ta là gì của nhau Đau lòng em, Đau lòng anh, Đau lòng người Tội lắm...&lt;br /&gt;Nhưng em tin cuộc đời này sâu rộng Sâu rộng đến vô cùng nên lạc mất hai ta...&lt;br /&gt;(&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;                                                                                                         Theo blog của Nhóc yêu sưu tầm)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1262720342215008836-2219011965155781926?l=an-tom-hum.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/2219011965155781926/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/em-se-bo-anh-ca-khi-rat-yeu-anh.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/2219011965155781926'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/2219011965155781926'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/em-se-bo-anh-ca-khi-rat-yeu-anh.html' title='Em sẽ bỏ anh cả khi rất yêu anh'/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNqgpVyH3I/AAAAAAAAACA/bh8sFfgYzfI/s72-c/Picture+008.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836.post-5506801961562679612</id><published>2009-07-07T08:22:00.000-07:00</published><updated>2009-07-07T08:30:16.568-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suu tam'/><title type='text'>Chúng ta chia tay...em gọi anh là gì?</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNp5RXlbOI/AAAAAAAAAB4/Oo7t_MVNZds/s1600-h/CAK9WJ0V.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5355740814509436130" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 134px; CURSOR: hand; HEIGHT: 108px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNp5RXlbOI/AAAAAAAAAB4/Oo7t_MVNZds/s400/CAK9WJ0V.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;          Khi còn yêu nhau em có thể gọi anh bằng đủ thứ tên mà em có thể nghĩ ra trừ ..tên thật của anh , anh cũng chẳng kém phần đặt đủ thứ biệt danh cho em mà chỉ có anh mới có thể nghĩ ra nghe thật tình cảm và âu yếm . &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nó như một loại thông điệp mà ta dành cho nhau , giữa chốn đông người hay chỉ là những lúc ngồi bên nhau. Cái tên mà anh gọi cho em thật đặc biệt , đơn giản vì nó là quy định ngầm giữa chúng ta hay chỉ có anh mới gọi em như thế . &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;          Nhưng sau khi chia tay em sẽ gọi anh là gì ? Tất nhiên không thể gọi bằng cái tên âu yếm ngày xưa nữa rồi , vậy gọi bằng gì nhỉ ? Gọi tên anh ? hay chỉ đơn giản là "Anh " hay "anh ơi " những cái đó bất kì ai dù quen hay không quen anh cũng có thể gọi anh như thế. Mà em với anh đâu phải là người xa lạ ? phải chăng khi đã chia tay rồi ta bống trở thành những người không quen biết hay còn tệ hơn thế ??Cái tên mà anh gọi em chắc em sẽ chẳng còn bao giờ được nghe lại nó nữa , mà sẽ là một người khác -không phải em.Giả sử như giữa một ngã tư , khi dừng đèn đỏ em quay sang bất chợt gặp lại khuôn mặt thân quen của anh , lúc đó ta sẽ phản ứng thế nào anh nhỉ ? cười , chào nhau ...Anh sẽ nói "chào em" , rồi giả vờ như có điên thoại .Rồi anh sẽ nói là "anh bận lắm" , "lúc khác ta gặp nhau em nhé ". Hay tệ hơn nữa ? là anh sẽ không có phản ứng , quay đi và nhìn cái đèn giao thông, chờ nó chuyển sang mầu xanh .Chia tay rồi em có được gọi cho anh nữa không ? Chia tay rồi nếu gặp lại ta có còn chào nhau ?Chia tay rồi ta có thể là bạn được không anh ?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;                                                      Chia tay rồi em sẽ gọi anh là gì ?&lt;br /&gt;                                                                                        Tất cả chỉ như một giấc mơ ...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1262720342215008836-5506801961562679612?l=an-tom-hum.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/5506801961562679612/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/chung-ta-chia-tayem-goi-anh-la-gi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/5506801961562679612'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/5506801961562679612'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/chung-ta-chia-tayem-goi-anh-la-gi.html' title='Chúng ta chia tay...em gọi anh là gì?'/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNp5RXlbOI/AAAAAAAAAB4/Oo7t_MVNZds/s72-c/CAK9WJ0V.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836.post-5684919986612254354</id><published>2009-07-07T08:02:00.000-07:00</published><updated>2009-07-07T08:21:50.716-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thinking'/><title type='text'>Sometime</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNnVrFUU0I/AAAAAAAAABw/5Yx-RXtDZns/s1600-h/CAERSZ2F.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNnLR6v2BI/AAAAAAAAABo/0LyNToKfUXM/s1600-h/CAOR17I6.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5355737825359681554" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 124px; CURSOR: hand; HEIGHT: 124px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNnLR6v2BI/AAAAAAAAABo/0LyNToKfUXM/s400/CAOR17I6.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé, tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ đã thấy có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn, và đến khi thật sự thành người lớn thì người ta sẽ biết không bao giờ bé trở lại được. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé, tưởng đóng đinh thì đóng đinh, không thích thì là có thể nhổ, bây giờ cảm nhận được đinh có thể nhổ nhưng vết sâu vẫn còn. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé, tưởng mình có thể thay đổi cá thế giới, giờ thấy được ngay cả 1 người còn chẳng có khả năng thay đổi. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;                                                  Có chăng, vẫn chỉ là tự thay đổi mình. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé, cứ thích trở thành người đàn ông phức tạp, tưởng thế là hay lắm. Giờ phức tạp đến độ không hiểu nổi mình, mới giật mình muốn trở thành một cậu bé đơn giản, mà cũng chẳng được nữa rồi. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc còn bé, tưởng yêu một người thì dễ, quên một người mới khó. Giờ thấy mình quên đi nhiều người cũng dễ dàng, nhưng để yêu, mới khó làm sao. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé, thích định nghĩa về tình yêu, tình yêu là X, là Y, là A,B,C,D; bây giờ lớn lại cuống cuồng, vì hoang mang, không biết tình yêu thật sự là gì cả. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé tưởng khi đi xa nhà là thích nhất, giờ xa nhà mới thấy buồn và nhớ thế nào.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé tưởng mọi người sống vì mình, giờ lớn rùi mới thấy mình cần sống vì mọi người. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé chơi trò cô dâu chú rể thấy đó là mơ ước, giờ mới thấy đó là thử thách. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé tưởng cuộc sống là hôm nay, giờ lớn mới thấy sẽ còn có ngày mai và cả quá khứ.Lúc bé tưởng cho đi là hết,là tiếc nuối, giờ mới thấy cho đi là hạnh phúc, là còn mãi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé tưởng chỉ có kẹo là ngọt, giờ lớn lên còn biết có những thứ còn ngọt ngào hơn cả kẹo. Lúc bé rất sợ phải chết, nhưng bây giờ khi tôi lớn lên mới biết sự lãng quên còn đáng sợ hơn cái chết rất nhiều. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé tưởng tượng rất nhiều, và giờ đây khi lớn lên mới nhận ra chuyện cổ tích không bao giờ có thật. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé mẹ nói yêu thương cho đi là yêu thương nhận lại, giờ lớn lên chợt nhận ra, có những yêu thương chỉ cho mà không nhận. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé mong mình lớn, giờ đây lớn rồi sao mong mình bé lại quá chừng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé, tưởng mình xấu xí. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bây giờ mới biết mình luôn đẹp nhất trong đôi mắt của một người. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé, tưởng tình đầu là tình cuối. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;                        ....Giờ mới biết khi nó đã qua rồi ta mới nhận ra đó chỉ là tình đầu&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé tưởng rằng yêu một người là sống vì người đó,giờ mới biết yêu một người là fải biết tự yêu lấy mình &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé tưởng sự sống và cái chết ở cách xa nhau lắm,giờ mới biết nó chỉ cách nhau một lằn chỉ mong manh &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé tưởng nói dối là xấu ,giờ mới biết lời nói dối đôi khi cũng giúp ích rất nhiều &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé tưởng rằng trung thực là điều tốt,giờ mới biết sống trung thực với mình thôi cũng là điều khó biết bao &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé tưởng rằng những gì đến rồi sẽ đi,giờ mới biết niềm vui đến thi qua mau,còn nỗi buồn đến thì cứ ở bên ta mãi &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé cứ tưởng rằng sau tình yêu sẽ là hôn nhân,giờ mới biết có những cuộc nhân không cần tình yêu &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé tưởng rằng tiền bạc -tình yêu và sức khỏe là quan trọng ,giờ mới biết rằng sức khỏe-tiền bạc và tình yêu mới là quan trọng &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé tưởng hạnh phúc là điều gì đó xa xôi lắm,giờ mới biết hạnh phúc chỉ đơn giản là những thứ bình dị xung quanh ta,có chăng là mình đã không nhận thấy &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé tưởng nói quên là có thể quên được,giờ mới biết có những chuyện càng muốn quên thì nó lại càng ở mãi trong lòng &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc bé cứ mơ ước lớn lên sẽ trở thành người này người kia,giờ mới biết được trở thành chính mình mới là hạnh phúc nhất&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1262720342215008836-5684919986612254354?l=an-tom-hum.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/5684919986612254354/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/sometime.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/5684919986612254354'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/5684919986612254354'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/sometime.html' title='Sometime'/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNnLR6v2BI/AAAAAAAAABo/0LyNToKfUXM/s72-c/CAOR17I6.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836.post-610377442586833610</id><published>2009-07-07T07:51:00.000-07:00</published><updated>2009-07-07T08:01:09.183-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='love'/><title type='text'>Lần vuốt ve thứ 100</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNi8IZ7iQI/AAAAAAAAABg/mTGUnkRwBOk/s1600-h/Picture+010.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5355733167061567746" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNi8IZ7iQI/AAAAAAAAABg/mTGUnkRwBOk/s400/Picture+010.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNilOk4s7I/AAAAAAAAABY/9Vm5Whry9Gc/s1600-h/images1.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;            Có một chàng trai và một cô gái, họ yêu nhau hết sức thắm thiết. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Có một ngày, cô phải chuyển nhà tới một thành phố rất xa, anh vô cùng đau lòng, nhưng không dám giữ cô lại. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thành phố kia có cha mẹ của cô, họ có cuộc sống rất đầy đủ, còn anh thì cái gì cũng không có. Cho nên anh không dám giữ cô, vì anh sợ cô sẽ khổ. Anh cuối cùng chỉ im lặng. Còn cô thì cứ đợi anh mở miệng giữ mình lại, cô đợi và đợi, đợi cho đến lúc lên máy bay, anh cũng không hề nói. Trước lúc lên máy bay, cô đưa cho anh một con lợn bông nhỏ, cô nói :&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;                                                      "Nhớ em, thì hãy xoa đầu nó một lần". &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Sau đó cô bước lên máy bay mà không hề quay đầu lại. Trời đang trong xanh thì đột nhiên mưa, anh vừa khóc vừa nhìn chiếc máy bay cất cánh, chính lúc ấy, anh đột ngột phát hiện mình đã phạm một sai lầm đáng sợ, anh quên không hỏi cô địa chỉ và số điện thoại của cô ở nơi ở mới. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;...Thế là từ đó anh bắt đầu chờ đợi, ngày ngày ôm lấy chiếc điện thoại không dời, anh nghĩ cô nhất định sẽ gọi điện về. Nhưng không có, mãi mà không có. Lúc anh nhớ cô, anh lại mang con lợn bông ra xoa đầu, anh xoa đầu nó hết lần này đến lần khác, nhưng chỉ càng làm cho mình nhớ thêm. Anh đợi cô tròn ba tháng, sau đó chuyển thành tuyệt vọng. Anh cảm thấy cô hình như đã quên anh mất rồi, thậm chí anh bắt đầu hận cô. Anh bước ra khỏi phòng, từ giây phút đó anh quyết định quên đi tình yêu này. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Quan trọng với anh bây giờ là bắt đầu lại. Anh ôm lấy con lợn bông, nghĩ một lúc, rồi đành ném nó ra ngoài cửa sổ. Ném đi tất cả những ký ức về cô. Anh từ đây cũng không nhìn lại qua khứ nữa. Sáng sớm ngày thứ hai, có một người làm công đến dưới lầu dọn dẹp vệ sinh. Bà ta nhìn thấy một con lợn bông, bà ta ôm lấy nó, vuốt ve, đột nhiên con lợn bông động đậy, miệng nó từ từ mở, rồi nhả ra một mảnh giấy. Trên mẩu giấy là địa chỉ và số điện thoại của cô gái. Con lợn bông ấy là người trong xưởng đồ chơi phải mất rất nhiều tâm huyết mới làm ra món quà đặc biệt này cho cô . Nếu như xoa đầu nó một trăm lần, nó sẽ nhả ra mảnh giấy cô viết. Cô đã âm thầm quyết định, chỉ cần nhận được điện thoại của anh là sẽ từ bỏ tất cả để trở về, không chia tay anh nữa. Nhưng anh cuối cùng chỉ vuốt ve nó 98 lần. Người làm công nghĩ : Con lợn bông này thích như vậy, nên đem nó về cho con mình chơi. Bà ta ôm con lợn bông, quẳng đi mảnh giấy. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;                                          &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;                                     Anh và cô từ đây đã để tuột mất một nửa cuộc đời. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1262720342215008836-610377442586833610?l=an-tom-hum.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/610377442586833610/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/lan-vuot-ve-thu-100.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/610377442586833610'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/610377442586833610'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/lan-vuot-ve-thu-100.html' title='Lần vuốt ve thứ 100'/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNi8IZ7iQI/AAAAAAAAABg/mTGUnkRwBOk/s72-c/Picture+010.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836.post-3642985617465368044</id><published>2009-07-07T07:44:00.000-07:00</published><updated>2009-07-07T07:50:55.010-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='love'/><title type='text'>“ telephone”</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNgc_wItTI/AAAAAAAAABI/PuFIaPkYI18/s1600-h/CA09EDBS.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5355730433139586354" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 144px; CURSOR: hand; HEIGHT: 127px" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNgc_wItTI/AAAAAAAAABI/PuFIaPkYI18/s320/CA09EDBS.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;                                                                                   .................Sau đó, hai người chia tay. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu “Hẹn gặp lại”, thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng “cạch” cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó. Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng “ngốc” đợi nghe cô nói xong câu “Tạm biệt”. Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói “Tạm biệt” Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia. Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, - Sao em không cúp máy ? Tiếng của cô gái như khản lại, - Tại sao lại muốn em cúp máy trước ? - Quen rồi Chàng trai bình tĩnh nói, - Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm”. Cô gái hơi run run giọng - Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì đó và em không muốn anh phải như vậy , em xin lỗi ………. - Không , anh thà nhận sự mất mát đó còn hơn là thấy em sống trong nước mắt và thù hận chính em , anh……. chỉ cần em vui là đủ. Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi. Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1262720342215008836-3642985617465368044?l=an-tom-hum.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/3642985617465368044/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/telephone.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/3642985617465368044'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/3642985617465368044'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/telephone.html' title='“ telephone”'/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNgc_wItTI/AAAAAAAAABI/PuFIaPkYI18/s72-c/CA09EDBS.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836.post-6174133260357219494</id><published>2009-07-07T07:21:00.000-07:00</published><updated>2009-07-07T07:43:16.952-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suu tam'/><title type='text'>Chậm và lỡ</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNbwgQJaNI/AAAAAAAAAAw/OJiJdI4g6Ys/s1600-h/0058.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5355725270723160274" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNbwgQJaNI/AAAAAAAAAAw/OJiJdI4g6Ys/s320/0058.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;em&gt;Chậm và lỡ&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Có khi chậm là lỡ, có khi chậm lại để không lỡ. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh đã bao giờ để lỡ điều gì chưa?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đợi anh nơi góc phố, &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;- chậm 5 phút: em đợi&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;- chậm 5 phút nữa: em chờ&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;- 1 khắc trôi qua: em mong &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;- 20 phút cuối: em ngóng- thêm dăm phút nữa: thôi nhé!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mai ta gặp nhau.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Và ngày sau&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;- nơi góc phố, em lại đợi anh.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhưng… 2 tháng chậm tin em, mình sẽ lỡ duyên nhau.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Yêu anh khát khao ngày tháng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thời gian cho chậm để nhớ nhung, &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;chậm để khao khát, &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;chậm để cấu cắn tâm hồn, &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;chậm như con chí chấu cứ gặm nhấm trong cơn khát thèm cuồng nộ, &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;chậm như lá tim cứ rỉ rách không thôi… Chậm để không lỡ dở cảm xúc yêu anh! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh chớ chậm nói yêu em! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Xin hãy sớm- nhanh- nhiều hơn thế! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chậm một tiếng yêu&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;- chậm một lời thổ lộ,&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;chậm một nụ hôn- chậm vị mặn mòi nồng cháy… Em chậm biết tình anh…Lỡ tình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhưng khi anh trao em 3 tiếng ấy- hãy nói thật rõ- rành rọt từng lời một. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chậm lại để tim em lắng nghe, để mắt em rưng rưng, để khuôn mặt em bừng sáng, để em ấm áp, để em tin yêu… đừng để em lỡ mất cảm xúc hân hoan ngây ngất.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Khi đã chậm rồi thì đừng nói rằng trớ trêu quá đỗi! Em vốn là cô gái chạy chậm nhưng vẫn về đích kịp. Anh chạy nhanh thế có thấy đích không anh?!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;(Theo Gấu- Anh Nhi)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1262720342215008836-6174133260357219494?l=an-tom-hum.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/6174133260357219494/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/cham-va-lo.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/6174133260357219494'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/6174133260357219494'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/cham-va-lo.html' title='Chậm và lỡ'/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNbwgQJaNI/AAAAAAAAAAw/OJiJdI4g6Ys/s72-c/0058.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836.post-6272301053468750828</id><published>2009-07-07T07:13:00.000-07:00</published><updated>2009-07-07T07:44:18.966-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suu tam'/><title type='text'>Em sẽ quên ..em sẽ quen</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNY1LqHK5I/AAAAAAAAAAo/moxfLIREm9E/s1600-h/_Come_With_Me__by_seorangprempuan_jpg_thumb.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5355722052559383442" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 170px; CURSOR: hand; HEIGHT: 170px" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNY1LqHK5I/AAAAAAAAAAo/moxfLIREm9E/s320/_Come_With_Me__by_seorangprempuan_jpg_thumb.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Em đã quen... em đã quên...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;"Người yêu hỡi vẫy tay biệt ly... em thênh thang trên con đường tình...".&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Em đã quen với cảm giác luôn có một người chờ đợi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Em đã quen cuối mỗi buổi chiều cầm máy lên có một tin nhắn chờ sẵn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Em đã quen được cưng chiều và tỏ ra khó chịu đối với tất cả những gì em không thích...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Em đã quen để anh nhìn em khóc và cũng quen được anh yêu nhiều lắm&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Xa anh...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Em tập quen cảm giác mong mỏi.Em quen dần cảm giác không một tin nhắn yêu thương...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Em đã quen tự lau nước mắt... và dỗ dành.Và hơn là...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Em tập yêu thương...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Em mới để ý dạo này mẹ nhuộm tóc nhiều hơn... và mẹ yếu lắm...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Em đón và đợi mẹ hàng tiếng... khi mẹ làm việc... &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Em đã quen... không sốt sắng...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Em mới để ý chị suy nghĩ nhiều... và chị buồn lắm...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Em ngủ cùng chị mỗi đêm, dỗ dành chị... còn mình thì thức...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Xa anh, em tự cố gắng mạnh mẽ hơn bao nhiêu, và em nhận ra những người thân yêu cũng cần em như em cần họ vậy. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Khi tình yêu không còn là cứu cánh tinh thần duy nhất, mẹ đã sưởi ấm cho em và giúp em vượt qua. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc này, em ước sao có thể phân thân để giúp đỡ tinh thần cho nhiều người một lúc... những người thân yêu...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cảm ơn anh.Tình yêu... thôi không còn là thói ích kỉ của tuổi yêu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tình yêu - đến giờ - với em, là mục đích sống, là hy vọng hạnh phúc, là cái gì mà em cứ hướng về mãi mãi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tình yêu là khi... dẫu một mình trên đường, em không cô đơn... vì trong tim em đã có một bóng hình.... đi đâu... em cũng mang theo...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;(Theo blog của Gấu Anh Nhi)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1262720342215008836-6272301053468750828?l=an-tom-hum.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/6272301053468750828/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/em-se-quen-em-se-quen.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/6272301053468750828'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/6272301053468750828'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/em-se-quen-em-se-quen.html' title='Em sẽ quên ..em sẽ quen'/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNY1LqHK5I/AAAAAAAAAAo/moxfLIREm9E/s72-c/_Come_With_Me__by_seorangprempuan_jpg_thumb.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1262720342215008836.post-202718498789269666</id><published>2009-07-07T05:34:00.000-07:00</published><updated>2009-07-07T07:41:36.388-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suu tam'/><title type='text'>Đằng sau...</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNeX42I1lI/AAAAAAAAABA/ijJrCpnKbQc/s1600-h/05.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5355728146363110994" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNeX42I1lI/AAAAAAAAABA/ijJrCpnKbQc/s320/05.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;.....Đằng sau nụ cười..........là nước mắt.....&lt;br /&gt;.....Đằng sau nước mắt.....&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;.....là niềm đau.....&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;.....Đằng sau tình đầu..........là tan vỡ......&lt;br /&gt;.....Đằng sau nỗi nhớ ..........là tình yêu.....&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;.....Đằng sau lời yêu..........là dối trá.....&lt;br /&gt;.....Đằng sau lạnh giá..........là khát khao..... &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;.....Đằng sau chiêm bao..........là vỡ mộng.....&lt;br /&gt;.....Đằng sau biển rộng..........là bão giông..... &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;.....Đằng sau cảm thông..........là thương hại.....&lt;br /&gt;.....Đằng sau khép lại.....&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;.....là mở ra.....&lt;br /&gt;.....Đằng sau Tất Cả..........Là GIẢ DỐI !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1262720342215008836-202718498789269666?l=an-tom-hum.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/feeds/202718498789269666/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/ang-sau.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/202718498789269666'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1262720342215008836/posts/default/202718498789269666'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://an-tom-hum.blogspot.com/2009/07/ang-sau.html' title='Đằng sau...'/><author><name>bxvd</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02489852835758248292</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='24' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlgHXTBWVrI/AAAAAAAAAHw/P3diO1vP1SU/S220/th_20-12-07_0952.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_3z2zRRoxhcQ/SlNeX42I1lI/AAAAAAAAABA/ijJrCpnKbQc/s72-c/05.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
